Hôì3: Trư bác heo và sa tăng
Hai thầy trò đi thêm vài ba ngày
nữa thì đến Cao Lão TRang.
Thấy Đường Tam Tạng dẫn theo
Tôn Ngộ Không lên đường, quản
gia nói:
- Đại sư dẫn con khỉ này theo diễn
xiếc phải không? Tiếc rằng nhà
chúng tôi có chuyện buồn, không
thích đón người lạ.
Đường Tam Tạng gặng hỏi chuyện
gì mãi quản gia mới nói:
- Cao gia chúng tôi cưới nhầm
phải chàng rể yêu quái, hôm nay
nó đến đây bắt vợ đấy.
- Muỗi, để chúng tôi lo, bọn yêu
tinh nhãi nhép làm gì được bọn
này chứ? - Đường Tam Tạng nói.
Tôn Ngộ Không nói nhỏ:
- Sư phụ biết bắt yêu trừ ma hả?
- KHông. biết thì đã đâu bị bọn côn
đồ đánh đến nỗi phải trốn vào
chùa đi tu.
- Thế sao nói mạnh miệng thế?
- Không phải mi nói mi là Tề Thiên
Đại Thánh sao? Bọn yêu tinh nhãi
nhép này làm gì được mi chứ?
- Thế mà ông nói như ăn chắc rồi
ý.
Đường Tam Tạng cười hề hề:
- Mi cũng phải để sư phụ có chút
danh tiếng chứ.
Sau hồi lâu thỏa thuận, Tôn Ngộ
Không quyết định biến thành con
gái Cao Thúy Liên ở trong phòng
chờ yêu quái đến.
Nửa đêm, một cơn gió tanh nồng
thổi đến, Tôn Ngộ Không nhăn
mặt:
- Mùi cám lợn nồng nặc, đủ biết
con yêu quái này ở bẩn đến mức
nào.
Đợi con yêu quái vào Tôn Ngộ
Không ra giọng hờn trách:
- Chàng nói yêu ta mà suốt ngày
bận bộ đồ rách rưới thế này không
chán sao? Chả model gì cả.
Con lợn tinh nước dãi chảy ròng
ròng nói:
- Thế hả? Nàng thích kiểu gì ta
chơi tất.
- Bây giờ người ta chuộng mốt
Naponeon ấy.
Bùm, con lợn tinh biến thành một
thanh niên tóc vàng mặc quân
phục Pháp.
- Hừ, mốt quần áo Mĩ đẹp hơn.
Bùm, lợn tinh biến ra bộ đồ vét,
đầu chải keo bóng mượt.
- Thiếp nghĩ lại rồi, kiểu Hip HOp
mới là sành điệu.
Bùm. Lại biến.
- Thôi, chơi kiểu Rock hầm hố đi.
Bùm.
- Chán rồi, chơi đồ jean đi.
Bùm.
- Hay chơi mốt thổ dân Châu ÚC
vậy.
Bùm.
- THôi về model quần áo thời Nam
Hán đi.
Bùm.
- Chán quá, về với model thời
nguyên thủy đi.
Lợn tinh thở hổn hển:
- Nàng ơi, sao càng lúc càng thiếu
vải thế? Ta lạnh quá.
- Chàng nhà quê quá, thời trang
bây giờ model thiếu vải là thời
thượng đấy.
Trư Bát Giới nghe vậy đôi mắt
sáng rực, cười hô hố biến liền
thành quần áo da thú.
- Xưa hơn mới đẹp.
Bùm, áo da thú trở thành áo lá.
- Vẫn còn hiện đại lắm.
Trư Bát Giới đang lúc hứng chí,
đến lúc hóa phép mới nhận ra
trên mình chỉ còn một chiếc lá
mỏng manh, hắn đỏ mặt chạy nấp
sau chiếc rèm.
- Nàng ơi, hình như sexy quá.
- Thế mới dễ đem quay chứ. - Tôn
Ngộ Không cười phá lên rồi hiện
hình.
- Ôi nàng ơi, hóa ra nàng lắm lông
đến thế à?
Tôn Ngộ Không vung thiết bảng
bổ một nhát xuống đầu Trư Bát
Giới.
Trư Bát Giới hoảng hồn vung đinh
ba lên đánh trả, chẳng mấy chốc
đã bị Tôn Ngộ Không dồn vào thế
bí, cuối cùng hóa một sợi dây buộc
ngang bốn cẳng của hắn lại.
- Hê hê, tối nay có món heo quay
thơm lừng.
Trư Bát Giới vội kêu lên:
- Ta vốn là Thiên Bồng Nguyên
Sóai trên trời, mi sợ không?
- Xì, - Tôn Ngộ Không kêu lên -
cống rãnh mà đòi sóng sánh với
đại dương, đại ca mày đây là Tề
THiên Đai Thánh đấy nè.
Trư Bát Giới hoảng hồn kêu eng
éc:
- Đai ca ơi, tha cho em, em vốn
phụng mệnh Quan Âm Bồ Tát ở
đây chờ người đi lấy kinh, đại ca
mà giết em thì phải tội đấy.
Tôn Ngộ Không nhíu mày:
- Thật không đấy hay lại phét?
- Thật chứ. Trong quần áo em có
giấy chứng nhận lại có dấu của
công chứng nữa, giả thế quái nào
được.
- Sư phụ đang ở dưới nhà kia kia,
xuồng mà bái.
Dĩ nhiên, Đường Tam Tạng được
thêm đồ đệ đi theo còn gì mừng
hơn, Cao Lão còn sướng gấp mấy
lần, tự nhiên thoát được nạn yêu
quái quyết định mở tiệc ăn mừng,
hát karaoke suốt ba ngày ba đêm.
Có thêm Trư Bát Giới, ba thày trò
lại lên đường nhằm hướng tây đi
tới. Đến một con sông rộng lớn, nhìn
thăm thẳm chẳng thấy bờ, lông vịt
thả không nổi, ba thầy trò đang
bối rối thì chợt nghe một yêu quái
đen sì nói:
- Ê có phải muốn qua sông không?
- Đồ đầu đất, thế mà cũng hỏi,
không qua sông thì bay chắc? -
Trư Bát Giới nói.
- Thế thì nộp tiền mãi lộ đi rồi tao
cho qua.
- Còn khuya nhé - Đường Tam
Tạng nói - đến tiền của người xuất
gia mi cũng nỡ lột sao?
- Keo bẩn thì cứ việc ở trên đấy
nhớ, còn khuya tao mới cho qua.
Đường Tam Tạng nói:
- Đừng thách nhà giàu húp tương
nhớ, Ngộ Không, Bát Giới, đi đốn
củi đóng bè.
Nào ngờ bè vừa đi đến giữa dòng,
sóng gió nổi lên ầm ầm cũng may
Tôn Ngộ Không nhanh trí kéo cổ
Đường Tam Tạng lên bờ.
- Đồ chơi bẩn - Đường Tam Tạng
kêu ầm lên - giỏi thì lên đây đánh
tay bo với hai đồ đệ ta.
- Hai đánh một không chột cũng
què, ta ngu gì. - yêu quái cười
hăng hắc.
- Giờ mày có cho bọn tao qua sông
không?
- Cho bọn bay qua sông ta ăn cám
à? - yêu quái lặn ngủm xuống
sông cười hăng hắc.
- Ok, đừng trách tao độc ác.
Nói rồi nó phóng vọt lên trời.
- Có phải đây là trung tâm xây
dựng Thiên Cung không?
- Đúng rồi.
- Xi măng ở đây tốt không?
- Hàng chất lượng cao bảo đảm
yên chí đi.
- Ok cho ta một tấn.
- Hai lạng một cân, một tấn hai
ngàn lạng.
- Ta là Tề Thiên Đại Thánh mà mi
cũng dám đòi ư?
- Trời ơi, đại thánh mà cũng tính
ăn quịt à? Có tin tôi la làng lên
không?
Tôn Ngộ Không lắc đầu:
- Ta đang bận, lúc khác trả sau
nhé.
Nói rồi nó vọt tới, hất luôn cả bao
lên gậy.
Vừa xuống dưới, Tôn Ngộ Không
hét lớn:
- Bát Giới, biến thành khổng lồ hất
cát xuống sông/.
- Hô hô - yêu quái cười rộ lên -
sông sâu lắm, cát hất xuống thì ăn
nhằm gì?
Nhưng y chưa kịp cười tiếp đã bị
cả tấn xi măng của Tôn Ngộ Không
đổ ầm ầm xuống đầu.
Yêu quái tối mặt tối mũi thì Trư
Bát Giới đã biến thành khổng lồ
hất cát xuống.
Xi măng gặp nước và cát nhanh
chóng đông cứng, gắn chặt yêu
quái không nhúc nhích.
Yêu quái kêu oai oái:
- Đại ca ơi, tha cho em.
- Tinh vi nữa đi con - Đường Tam
Tạng bước lại gõ côm cốp lên đầu
y.
Chợt nhìn áo bào của Đường Tam
Tạng, yêu quái nói:
- Ơ kìa, ông có phải Đường Tam
Tạng thánh tăng đại đường không
đấy?
- Mày cũng giỏi nhỉ, nhìn ra ta cơ
đấy, mày là ai?
- Sư phụ, con là Uyển Liêm tướng
quân vì phạm luật trời nên bị đày
xuống đây, sư phụ, xin cho con đi
theo bảo vệ người đóai công
chuộc tội, như thế mới lãnh được
mấy trăm năm lương nhà trời còn
nợ con.
- Đi thì không vấn đề, nhưng gánh
hành lý free nhé.
- OK, free luôn.
............... Hồi 4
Rong ruổi đường xa, thấm thoát,
bốn thầy trò đã đi được hơn một
phần ba chặng đường.
Phong ba bão táp, yêu ma quỷ
quái bị tiêu diệt không biết bao
nhiêu mà lần, tình thày trò, huynh
đệ cũng mỗi lúc một khăng khít
hơn.
Chợt một ngày nọ, đang đi trên
đường, Trư Bát Giới liên tục kêu
khát:
- Khát quá sư huynh ơi.
- mày tưởng ta không khát chắc,
nhịn đi em.
- Nhịn thế quái nào được mà nhịn.
- Trư Bát Giới kêu lên - kiếm đâu
ra lon Pepsi giờ nhỉ?
- Mỡ đấy mà húp em ơi, mày nhìn
xem, xung quanh vắng lạnh, tứ
phía vắng tanh như chùa bà đanh,
cướp đâu ra pepsi cho mày uống?
Nào ngờ lúc đó, một giọng nói
ngọt như đường phèn cất lên:
- Ai uống pepsi không? Mua một
tặng một trả tiền hai đây.
Ngay sau đó, một cô gái xinh đẹp
như hoa hậu bước tới, thầy bốn
thày trò lập tức chạy tới mời chào
đon đả:
- Các anh ơi, mua giúp cho em lon
Pepsi đi anh, ngày hôm nay ế ẩm
quá.
Trư Bát Giới thấy gái xinh thì cười
híp mắt:
- Bao nhiêu một lon hả cô em?
Tôn Ngộ Không gạt phắt đi:
- Mày ngu thế? Uống mà không sợ
cạm bẫy của yêu quái à? Cô là ai?
Tại sao lại đứng ở đây? Có phải
cave đứng đường không?
- Oan cho em quá anh ơi - cô gái
thút thít - em là nhân viên tiếp thị
cho hãng Pepsi, số em vướng phải
sao quả tạ nên bị biệt phái công
tác lên đây bán dạo qua ngày, em
là gái nhà lành chứ có phải cave
đứng đường gì đâu.
Tôn Ngộ Không gầm lên một
tiếng:
- Còn nói nữa à?
Dứt lời, ngài vung gậy đập một
phát vào đầu cô gái chết thẳng
cẳng.
Đường Tam Tạng thấy vậy thất
kinh:
- Ngộ Không, mi giết người đấy ư?
- Con không giết người, giết yêu
quái đấy.
- Bốc phét vừa thôi, rõ ràng là con
gái nhà lành, sao lại là yêu quái?
Tôn Ngộ Không phù một cái, pepsi
biến thành nước cống, cô gái biến
thành hồ ly.
Sa Tăng nói:
- HÌnh như đại ca nói đúng đấy sư
phụ ơi.
- Nó bốc phét đấy - Trư Bát Giới
phụng phịu - rõ ràng giết người
nên mới biến hóa như thế để lừa
thầy, nó coi sư phụ là thằng ngu
đấy.
- Quá lắm rồi - Đường Tam Tạng rít
lên rồi đưa tay lên niệm chú.
Tôn Ngộ Không la lên như bị bổ
đầu ra làm đôi, lăn lộn dưới đất.
- Đừng niệm nữa. đừng niệm nữa.
Đường Tam Tạng mặc kệ Ngộ
Không năn nỉ, cứ tiếp tục niệm.
Trư Bát Giới nhìn hả hê cười hi hi.
Sa Tăng thấy Ngộ Không lăn lộn
dưới đất bèn nói;
- Thôi, stop đi sư phụ ơi, cẩn thận
gây ra án mạng đấy, dạo này hội
bảo vệ động vật tuần tra dữ lắm.
Đường Tam Tạng nghe nói vậy thì
ngừng niệm nói:
- Thôi, ta nào có thể dẫn mi đi
theo được nữa.
- Sư phụ, người nỡ bỏ con sao? -
Tôn Ngộ Không nói.
- Ngươi đã giết người, nếu người
ta truy cứu ta đưa ngươi theo tất
sẽ bị tù mọt gông.
- Còn hợp đồng với Phật Tổ Như
Lai?
- Ta sẽ đứng ra phá hủy hợp đồng,
coi như ngươi không phải bồi
thường gì nữa.
- Sư phụ, con đã đi theo sư phụ
bấy lâu nay, giờ con biết đi đâu?
- Ngươi vốn là khỉ, tốt nhất hãy về
sở thú hoặc đi theo gánh xiếc ấy,
nếu có dịp ta nhất định đến ủng
hộ.
Tôn Ngộ Không nghẹn ngào lậy
ông ba lạy rồi bay vọt đi.
Tôn Ngộ Không vừa bay đi, mấy
lon nước trở lại ngon ngọt như cũ,
Trư Bát Giới và Sa Tăng thấy vậy
nhào tới, đưa nước lên nốc ừng
ực.
Nào ngờ nước chưa xuống dạ dày
đã sôi lên ùng ục, cả hai ôm bụng
rên quằn quại.
Cô gái vừa bị chết dưới đất liền
cười lên hăng hắc rồi hiện nguyên
hình là một con cáo vọt tới, túm cổ
Đường Tam Tạng lôi đi.
Đường Tam Tạng la lên choi chói
nhưng đã muộn, cả Sa Tăng bà Bát
Giới đều nằm thẳng cẳng dưới đất.
Con cáo cười hi hí:
- Trong nước ta đã bỏ virus SARD
rồi, các ngươi nốc vào thì chỉ còn
đường đi buôn muối thôi.
Sa Tăng, Trư Bát Giới chỉ còn nước
nhìn Đường Tam Tạng bị đem đi
một cách thảm hại.
Tiểu Bạch Long thấy vậy hí lên
một tiếng rồi đạp mây bay thẳng...