Hồi 2: Vòng Kim cô.
Thấy Tôn Ngộ Không dẫn Tiểu
Bạch Long về, Đường Tam Tạng
mừng lắm nói:
- Thằng thế mà khá, chớp mắt đã
tìm được ngựa rồi.
Rồi ông cúi xuống nói nhỏ:
- Này có phải con chôm chỉa ở đâu
thế?
- Yên tâm đi sư phụ, sư phụ có
cưỡi từ giờ đến Tây Thiên cũng
chẳng ai bắt sư phụ đâu.
- Nếu người ta bắt thì ngươi phải
chịu trách nhiệm đấy nhé.
- OK.
Hai thầy trò tiếp tục lên đường, đi
thêm một đoạn nữa, chợt hai tên
bặm trợn chạy ra:
- Đứng lại.
- Gì thế đại ca? - Đường Tam Tạng
hỏi.
- Mày còn hỏi nữa à? - một tên nói
- bọn tao mất bao nhiêu công sức
trồng cỏ ở đây, thế mà mày ở đâu
đi đến giẫm hết cả.
Đường Tam Tạng nghe vậy trố
mắt ra miệng liên tục nói:
- A di đà phật.
Một tên lại nói:
- Thôi được rồi, nhìn mày cũng
đẹp trai(?) tao bỏ qua đấy, biết
điều xì ra vài chục lạng rồi biến đi.
- A thì ra là bọn xin đểu - Tôn Ngộ
Không kêu.
- Này ăn nói cẩn thận nhớ. Biết
điều thì nôn tiền ra đây.
Tôn Ngộ Không cười nhạt:
- Đã lâu rồi lão Tôn không đánh
lộn, hay lắm, ngon thì nhào vô
kiếm ăn.
- Khoan đã Ngộ Không.
- Gì thế đại ca? à nhầm, sư phụ?
- Dù sao bọn họ cũng là con người,
phải lấy đức thu phục họ.
Một tên nghe vậy cười nói:
- Đồ sư cọ mốc lý sự.
RỒi nhặt cục đá bên đường ném
vào đầu Đường Tam Tạng.
Đường Tam Tạng bị đá ném trúng
tức giận gào lên:
- Ngộ Không, thịt chúng cho ta.
Tôn Ngộ Không nghe lời như mở
cờ trong bụng, lập tức vung gậy
như ý đập hai phát hai tên cướp
đường chết tươi.
- Yếu thế.
Đường Tam Tạng kêu lên:
- Ngộ Không, ta có bảo ngươi giết
chúng đâu?
- Rõ ràng thầy nói thịt chúng cơ
mà?
- Ơ, như vậy chỉ là muốn ngươi
cảnh cáo bọn họ qua loa thôi, sao
ngươi lại sát sinh?
- Ôi dào, đúng là lý sự cùn.
- Không được, bọn họ là cường
đạo nhưng cũng là con người,
ngươi động một tí thì sát sinh thì
ta đi thỉnh kinh phổ độ chúng sinh
làm gì?
- Này nhớ, đừng tưởng là sư phụ
thì lên mặt nhớ, tinh vi vừa thôi,
thằng này cóc cần nhớ.
- Ngươi đã kí hợp đồng với Phật
Tổ Như Lai rồi, nếu xù thì phải đền
khối tiền đấy.
- Lão tôn chủ một HOa Quả Sơn,
tiền bán hoa quả hàng năm cũng
thừa để ta ăn nhậu phủ phê, sợ gì
vài ba triệu lẻ đó chứ?
Nói rồi ngài tung người bay vọt
lên mây.
Đường Tam Tạng nhìn theo chỉ
biết thở dài.
- Tự nhiên mất đi thằng sai vặt,
tiếc thật.
Chợt trên trời tỏa ra luồng hào
quang rực rỡ, Đường Tam Tạng
thấy vậy lập tức quỳ xuống:
- Quan Âm Bồ Tát.
- Đường Tam Tạng, không cần đa
lễ, ta chỉ tiện đường đến viện
thẩm mĩ nên đi qua đây thôi, còn
Tôn Ngộ Không đâu?
- Nó hủy hợp đồng trốn đi rồi.
- Duyên thầy trò của các người
chưa hết, nó có thể bỏ đi đâu?
- Con khỉ này ương bướng khó
dạy, làm sao có thể cùng tôi đi Tây
Thiên thỉnh kinh được?
Quan Âm Bồ Tát thở dài:
-Ý ngươi muốn xin đểu một bảo
vật chế phục nó chứ gì?
- Bồ tát thông minh quá. - Đường
Tam Tạng cười hì hì cầu tài.
- OK. Dù sao ta cũng vừa cắt băng
khánh thành chùa Quan Âm về,
người ta cũng cho vật này chưa
biết dùng làm gì.
Nói rồi bà rút từ trong ba lô một
chiếc vòng vàng sáng lóa.
- Vàng thật hay vàng dỏm thế Bồ
Tát? - Đường Tam Tạng hỏi.
- Vàng xịn thì còn lâu ta mới cho
mi, đây là vòng kim cô để chế
phục con khỉ đó.
Nói rồi Quan Âm Bồ Tát quẳng
chiếc vòng rơi xuống tay Đường
Tam Tạng.
Đường Tam Tạng cầm lên ngắm
nghía hồi lâu rồi nói:
- Chiếc vòng này bên phải nặng
bên trái nhẹ, phía trước to phía
sau nhỏ, màu sắc óng ánh nhưng
nhũ lại sắp bong ra đến nơi rồi, đã
thế lại còn nặng hơn bình thường
chắc chắn bị người ta lén bỏ chì
vào rồi, Quan Âm Bồ Tát à, người
lấy nó ở đâu thế? Hay để bần tăng
giới thiệu cho một lò rèn hạng hai
nhé, thủ công ở đó cũng khá lắm,
tiền công lại không đắt, còn tiền
hoa hồng thì ... hì hì... nể tình
quen biết tôi tính rẻ cho. Quan Âm Bồ Tát lắc đầu :
- Nói nhiều quá.
Rồi bà biến thành một luồng ánh
sáng bay mất.
Quả nhiên một lúc sau, Tôn Ngộ
Không bay vòng trở về.
- Mi còn về đây sao?:
- Hừ, không nể tình bản hợp đồng
với Phật Tổ Như Lai thì tôi đã cuốn
gói đi từ đời tám hoánh, ở đây làm
qué gì.
- Vậy thì mi đi đi.
- THôi sư phụ, đùa tí thôi làm gì
mà giận dỗi như trẻ con thế?
- Mi hối cải thì ta cũng không làm
khó, chỉ cần mi đội chiếc vòng này
thì chứng tỏ mi đã thành tâm
hướng phật, ta sẽ cho mi đi theo.
- Xời ơi, sư phụ kiếm đâu cái vòng
xấu thế không biết, cho cũng chả
thèm lấy.
- Thế thì thôi.
- Đùa tí thôi ông anh, để con đeo.
Rồi Tôn Ngộ Không cầm chiếc
vòng đeo thẳng vào đầu.
Vòng vừa chạm vào đầu Tôn Ngộ
Không lập tức xiết chặt lại, nó lăn
lộn dưới đất kêu gào thảm thiết.
- Vòng này vòng gì thế?
- Vòng Kim Cô của Quan Âm Bồ Tát
vừa bán rẻ cho ta đấy.
- Thầy mà cũng chịu mua đồ ư?
Chắc chắn là đồ xin rồi.
- Kệ xác ta, mi có hối cải không?
Tôn Ngộ Không lấy gậy như ý ra cố
gắng nạy mãi vẫn không thể bật
chiếc vòng ra khỏi đầu. Nó cố
gượng dậy kêu choe chóe:
- Ông chơi đểu quá, tôi sẽ kiện
ông ra tận tòa án Quốc Tế tội
ngược đãi vật nuôi.
Đường Tam Tạng nghe vậy chột
dạ nói:
- Chỉ cần mi hứa thành tâm hướng
phật ta sẽ ngừng đọc chú.
- Ok, tôi hứa, tôi hứa.
- từ giờ ta nói gì cũng phải nghe,
được không?
- Chơi luôn, đừng niệm nữa.
- A di đà phật.
* * *