lên không, đuổi theo Tôn Ngộ
Không.
Cũng may Tôn Ngộ Không vì bực
tức trong lòng nên cũng chưa kịp
đi xa. Tiểu Bạch Long chạy theo nói:
- Đại ca ơi.
- Chú mày đấy à? Đuổi theo ta làm
gì? Ta chẳng có màu xít gì đâu.
- Đại ca ơi, sư phụ bị bắt rồi.
- Kệ xác lão ý, tìm kẻ bị đuổi khỏi
sư môn làm gì?
- Anh còn giận ư?
- KHông giận mới là lạ.
- Cô gái đó là yeu quái, sư phụ bị
nó bắt nhất định bị ăn thịt.
- Mặc xác lão.
Tiểu Bạch Long suy nghĩ hồi lâu
rồi nói:
- Ừ, Đường Tam Tạng bị ăn thịt
cũng đáng, nhưng đại ca ơi, thằng
yêu quái nó láo lắm, nó nói anh là
con khỉ khô đít đỏ, rụng hết lông.
Tôn Ngộ Không nghe vậy thì tức
lộn ruột nói:
- Tên khốn này, láo như con cáo.
- Ừ thì nó là cáo mờ.
- Đi, quay về tao đập chết nó ăn
thịt luôn.
Lúc về đến cửa động, chợt thấy
Đường Tam Tạng đang chạy ra.
- Bổn cũ soạn lại hả em? - Tiểu
Bạch Long cười nhạt - chơi nó đi
đại ca.
Dứt lời, Tiểu Bạch Long và Tôn
Ngộ Không chạy tới, kẻ đấm người
đá, mỗi người một đòn đánh cho
Đường Tam Tạng nhừ tử.
Đường Tam Tạng chưa kịp hiểu
chuyện gì đã bị đánh liên tục thì
tối mắt tối mũi, chỉ biết ôm mặt
chịu trận.
Tiểu Bạch Long đá mấy cái thì chợt
kêu lên;
- Hình như là sư phụ đấy đạ ca ơi.
Tôn Ngộ Không kéo Tiểu Bạch
Long lại gần:
- Lão ý chứ còn ai nữa.
- Thế sao anh lại đánh?
- Không nhân dịp này trả thù thì
còn chờ đến bao giờ nữa?
Nói rồi Ngộ Không làm bộ sợ sệt
quỳ xuống nói:
- COn không nhận ra sư phụ, chết
thật.
- không phải tại con, tại ta -
Đường Tam Tạng thều thào - chỉ
tại ta đuổi con đi.
- Sao sư phụ lại ở đây? - Tiểu Bạch
Long hỏi.
- Có một cô gái xin hồ ly tinh tha
cho ta.
- hừ, con hồ ly bố láo này, phải
luộc nó mới được.
Nói rồi Tôn Ngộ Không biến thành
một con ruồi bay vào động.
* * *
Hồ ly tinh vào động thấy phu nhân
mình đang nằm đó ủ rũ.
- What the metter, phu nhân?
- Lâu rồi mà chàng chẳng có quà
cho người ta. THiếp tủi thân quá. -
phu nhân thút thít.
- Muỗi, ta có 3 con @, 2 chiếc
Mescedes mới cáu, em thích cái
nào chứ chọn.
- Không thèm.
- Viên kim cương 7 Kara thì sao?
- Không muốn.
- Thế nàng muốn cái quái gì?
- Thiếp thấy một cái áo đuôi chồn
rất hợp thời trang, chàng cho
thiếp đi.
- Cái gì? Hồ ly tinh bọn ta không có
đuôi thì chỉ còn nước die thôi.
- Chàng cho thiếp đi - phu nhân
khóc rống lên - cho đi.
Hồ ly đau đầu quá bèn tháo đuôi
của minh ra nói:
- Nhớ chơi xong trả luôn nhé.
Phu nhân cầm chiếc đuôi rồi khẹc
khẹc:
- Chết mày rồi cáo ơi.
Dứt lời, Tôn Ngộ Không hiện
nguyên hình, đập một phát chết
tươi.
Phu nhân yêu quái chạy ra:
- Giải quyết xong chưa?
Tôn Ngộ Không cười:
- Ok, tặng phu nhân cái đuôi cáo
này.
Phu nhân khóc rống lên:
- Sao mi lại giết nó? Nó là chồng ta
cơ mà, nó chiều ta thế cơ mà.
Tôn Ngộ Không bị nước mắt, nước
mũi của nàng văng tối tăm mặt
mũi, không biết nói gì hơn.
* * *